PHÂN TÍCH VẺ ĐẸP SÔNG ĐÀ

     

“Người lái đò Sông Đà” (Nguyễn Tuân)

I. GIỚI THIỆU CHUNG

1. Tác giả

Nguyễn Tuân là nhà văn xuất nhan sắc của nền văn xuôi văn minh Việt nam giới Ông nổi tiếng với phong thái nghệ thuật uyên bác, tài ba độc đáo, đậm màu ngông.

Bạn đang xem: Phân tích vẻ đẹp sông đà

*

Chỉ rất có thể loại tùy bút mới cân xứng với nhỏ người, với xu thế thẩm mĩ khác biệt của Nguyễn Tuân. Chính ở thể văn này, bên văn bao gồm dịp phô diễn sự tài hoa, thông thái và định kỳ lãm, phóng túng bấn của mình. Ông là 1 trong những ngòi cây viết bậc thầy trong sử dụng, sáng tạo ngôn ngữ tiếng Việt, câu văn giàu hình ảnh, nhịp điệu, co doãi nhịp nhàng.

2. Tác phẩm

“Người lái đò Sông Đà” là thành quả nghệ thuật Nguyễn Tuân sẽ thu hoạch được trong chuyến hành trình tới miền tây-bắc rộng lớn, xa xôi. Tác phẩm miêu tả một Nguyễn Tuân mới mẻ, mong ước được hòa nhịp với giang sơn và cuộc đời, vượt trội cho phong cách nghệ thuật độc đáo và khác biệt của Nguyễn Tuân

3. Vụ việc cần nghị luận: Vẻ đẹp mắt của Sông Đà

II. THÂN BÀI

Tổng

Vài đường nét về Sông Đà: Sông Đà khởi nguồn từ huyện Cảnh Đông, thức giấc Vân nam giới (Trung Quốc). Trong giờ Pháp, Sông Đà được dịch là sông Đen.

Sông Đà trong ý kiến của Nguyễn Tuân: là một trong sinh thể sống, có đậm chất cá tính phong phú, phức tạp, như một cầm nhân “lắm bệnh nhiều chứng”; tất cả hai đường nét tính cách trái chiều “chốc dịu dàng êm ả đấy rồi chốc lại bẳn tính với gắt gỏng thác đồng đội ngay đấy”, hùng vĩ, dữ dội nhưng cũng không thua kém phần thơ mộng, trữ tình.

Phân

1. Lời đề từ:

Chúng thủy giai đông tẩu

Đà giang độc bắc lưu

Sông Đà có đậm chất ngầu mạnh mẽ, độc đáo. Đó là vẻ đẹp độc, kỳ lạ của vạn vật thiên nhiên mà Nguyễn Tuân luôn luôn say mê, kiếm tìm.

2. Vẻ đẹp mắt hùng vĩ, dữ dội: sông Đà đi sang một vùng núi ác – hàng núi chạy dài, có rất nhiều đỉnh cao ngất.

– Vách đá bờ sông: hiểm trở, được khắc họa bởi nhiều hình ảnh so sánh new lạ

+Vách đá “chẹt lòng Sông Đà như một cái yết hầu”,cao ngất, dựng thẳng đứng nên “chỉ cơ hội đúng ngọ mới có mặt trời”. Lòng sông ở chỗ này nhỏ, hẹp tới cả “đứng bên đây bờ vơi tay ném hòn đá qua vị trí kia vách”.

+ Điều kia khiến cho tất cả những người qua vị trí đây cảm thấy tối tăm, nóng sốt “đang mùa hè mà cũng thấy lạnh”.

– Sóng nước ghềnh Hát Loóng: sông Đà tồn tại như một con người có tính biện pháp hung bạo, luôn khiến sự với những người dân lái đò đi qua nó.

+ Sóng nước kéo dài“hàng cây số”, tạo thành một thế giới dữ dội của sóng – đá – nước: “nước xô đá, đá xô sóng, sóng xô gió, cuồn cuộn luồng gió gùn ghè xuyên suốt năm.” Biệp pháp điệp vòng, tự láy tượng thanh gợi liên tưởng sóng, đá, gió sẽ hợp lực với nhau tiến công mạnh mẽ, cho tới tấp những người lái đò chẳng may lọt vào khúc sông này.

+ Với phương án tu trường đoản cú so sánh, dòng sông trở thành một kẻ hung hăng “lúc nào thì cũng đòi nợ xuýt bất cứ người lái đò Sông Đà nào tóm được qua quãng đấy”.

Xoáy nước Tà Mường Vát: qua ngòi cây viết uyên bác, giàu hình hình ảnh của Nguyễn Tuân, Sông Đà tồn tại như một sinh thể bao gồm tâm địa độc ác.

+ Sự dữ dội của xoáy nước sinh sống Tà Mường Vát đầu tiên được gợi lên qua hình hình ảnh giàu sự liên can “nước tại đây thở với kêu như cửa cống chiếc bị sặc”. Để thừa qua các chiếc xoáy nước đầy nguy hiểm, “những chiếc giếng sâu nước ặc ặc lên như vừa rót dầu nóng lên vào”, thuyền bè đề xuất chèo thật nhanh khi đi ngang qua quãng sông này, “y như thể ô tô quý phái số thừa nhận ga”. Qua việc vận dụng kỹ năng và kiến thức trong nghành nghề giao thông vận tải, công ty văn đã diễn tả sinh động, đầy hình ảnh sức hút khỏe khoắn của chiếc xoáy nước.

+ Để tương khắc họa chiều sâu của xoáy nước tử thần sống Tà Mường Vát, Nguyễn Tuân phát huy trí tưởng tượng phong phú, tưởng tượng một tín đồ quay phim táo khuyết bạo “xuống đáy dòng hút Sông Đà” rồi sau đó quay ngược ống kính ghi hình dòng hút nước và thấy “thành giếng xây toàn bởi nước sông xanh ve một áng thủy tinh khối đúc dày”.

– Thác nước: Sự dữ dội của thác nước sông Đà được Nguyễn Tuân gợi lên qua âm nhạc của mẫu thác. Từ đó, sông Đà hiện lên như một kẻ nham hiểm, đầy thịnh nộ.

+ trường đoản cú xa, ta vẫn nghe thấy không ít kiểu âm thanh của những con thác ấy trộn vào nhau “như là oán trách gì, rồi lại như là van xin, rồi lại như thể khiêu khích, giọng gằn cơ mà chế nhạo”. Ngòi cây viết nhân hóa tài tình của Nguyễn Tuân đã gợi bạn đọc liên quan sông Đà là 1 kẻ có tâm địa nham hiểm, tính khí thất thường.

+ Đến gần hơn, ta nghe “tiếng thác rống như tiếng một ngàn con trâu mộng vẫn lồng lộn giữa rừng vầu rừng tre nứa nổ lửa, đã phá tuông rừng lửa, rừng lửa thuộc gầm thét với đàn trâu da cháy bùng bùng”. Tiếng thác tuôn đổ ầm vang mạnh bạo mẽ. Cùng với hình hình ảnh so sánh trùng điệp, hãng apple bạo (lần thứ nhất trong thơ văn có bạn lại dùng lửa để diễn đạt nước), Nguyễn Tuân sẽ gợi lên trước mắt fan đọc một cảnh tượng thác nước hùng vĩ, đầy nguy hiểm.

– bờ đá dưới lòng sông: được diễn tả bằng hầu như hình hình ảnh so sánh bắt đầu mẻ, vận dụng kiến thức và kỹ năng trong lĩnh vực quân sự. Qua đó, ta thấy con sông Đà như một loài thủy quái hung hăng, mưu mẹo đã bày thạch trận để tiêu diệt đa số thuyền bè đi qua.

Xem thêm: Anh Hùng Dân Tộc Trương Định Mất Do Viên Tướng Nào Phản Bội, Anh Hùng Dân Tộc Trương Định

*

+ Lòng sông có không ít đá ngầm “đá tại đây từ nghìn năm vẫn phục kích hết trong lòng sông”. Những hòn đá nơi đấy là nỗi rình rập đe dọa lớn so với người lái đò do hòn đá nào cũng sắc nhọn “mặt hòn đá làm sao trông cũng ngỗ ngược, hòn nào cũng nhăm dúm méo mó hơn cả cái mặt nước khu vực này”. Dòng nước tung qua khu vực thác đá này “rung tít lên như tuyếc – bin thủy điện”. Nhà văn vẫn vận dụng kỹ năng trong nghành nghề dịch vụ thủy điện để biểu đạt sức nước kinh hoàng và đoán trước tiềm năng thủy điện giàu sang của chiếc sông.

+ Đội quân đá của sông Đà “chia làm cha hàng ngăn ngang trên sông đòi ăn chết loại thuyền”. Với ngọn bút biến hóa tài hoa và kiến thức trong lĩnh vực quân sự, Nguyễn Tuân đã khiến cho sông Đà tồn tại như một vị tướng lãnh đạo tài tình, sắp đặt bãi đá ngầm trên sông thành một trận địa đầy hiểm trở, sẵn sàng chuẩn bị hạ gục bất kể con thuyền nào đi qua đấy.

=> Câu văn góc cạnh, giàu tính tạo hình, phần nhiều động từ bỏ mạnh, cửa hàng đầy bất ngờ, đúng chuẩn đã khiến hình hình ảnh sông Đà khá nổi bật lên như một hình tượng về sức khỏe dữ dội và vẻ đẹp hùng vĩ của thiên nhiên. Dòng sông trở thành một sinh thể sống, tất cả diện mạo và tâm thuật ác độc, là kẻ thù số một của bé người.

3. Vẻ đẹp mắt thơ mộng – trữ tình: từng đoạn văn được viết từ một điểm nhìn khác nhau, có đến cho những người đọc vẻ đẹp nhất thơ mộng, trữ tình của Sông Đà từ rất nhiều góc độ.

“Bay tạt ngang qua qua Sông Đà” – người sáng tác quan liền kề sông Đà từ trên cao:

*

+ dáng vẻ sông Đà tồn tại mềm mại, nhẹ dàng, đầy xuân sắc, như áng tóc nhiều năm buông xõa, duyên dáng, bập bồng giữa mây trời, lấy điểm tô hoa rừng “đầu tóc chân tóc ẩn hiện trong mây trời tây-bắc bung nở hoa ban hoa gạo tháng hai cùng cuồn cuộn mù khói núi Mèo đốt nương xuân”. Hình hình ảnh so sánh bắt buộc thơ, gợi cảm. Sông Đà thơ mộng, tràn đầy sức sinh sống như thanh nữ Tây Bắc.

+ màu sắc nước sông biến đổi kì ảo theo mùa. Mùa xuân, sông Đà vẫn là màu xanh da trời như bao mẫu sông khác nhưng blue color của sông Đà vào mùa xuân mang vẻ đẹp mắt riêng, trong trẻo, lung linh của “dòng xanh ngọc bích”, chứ “nước Sông Đà ko xanh màu xanh da trời canh hến của Sông Gâm, Sông Lô”. Hình hình ảnh so sánh mới mẻ, trình bày sự quan liêu sát tinh tế và sắc sảo của tác giả. Thu đến, sông Đà chở nặng nề phù sa, sắc nước thay đổi thành “lừ lừ chín đỏ như da mặt một fan bầm đi do rượu bữa”. Lối so sánh độc đáo, cửa hàng mới mẻ, chính xác gợi fan đọc cảm nhận sâu sắc vẻ đẹp mắt thơ mộng, kì ảo và không hề kém phần độc đáo và khác biệt của sông Đà.

*

– “Sau một chuyến lâu năm đi rừng” – công ty văn đứng bên bờ sông Đà, lặng ngắm loại sông và cảm thấy sự lắp bó, thân thiết với cái sông vùng Tây Bắc.

+ nắng sông Đà đậy lánh, nóng áp, buộc phải thơ như “nắng tháng bố Đường thi”. Dưới tia nắng lấp lóa, cảnh đồ dùng hiện lên rạng rỡ: “Bờ Sông Đà, bến bãi Sông Đà, chuồn chuồn bươm bướm trên Sông Đà”. Những cụm từ được liệt kê thường xuyên như thể hiện cảm giác ngây ngất, xao xuyến ở trong nhà văn trước vẻ xinh tươi tắn, đề xuất thơ của cảnh vật nơi bờ bãi sông Đà.

+ chạm mặt lại tia nắng sông Đà sau khá nhiều ngày sống trong rừng, bên văn lâng lâng niềm hạnh phúc “vui như nối lại chiêm bao đứt quãng”. Biện pháp đối chiếu trùng điệp, mới mẻ và lạ mắt đã diễn tả chân thực, cụ thể niềm vui, hạnh phúc lớn lao lúc được chạm chán lại sông Đà sau thời hạn dài đi trong rừng âm u. Với Nguyễn Tuân, mẫu sông đang trở thành người các bạn tri kỉ, người chúng ta mang lại xúc cảm “đằm đằm nóng ấm” mỗi khi có dịp gặp gỡ lại.

– “Thuyền tôi trôi bên trên Sông Đà – khi thảnh thơi đi thuyền trên sông Đà, nhà văn ngắm nhìn:

+ bên bờ sông Đà: gợi lên cuộc sống đời thường yên bình, đầy sức sống. Từ vượt khứ, công ty văn về bên với bây giờ và hướng tới tương lai xinh tươi của dòng sông.

Bờ sông yên ổn bình trôi nhiều năm theo lịch sử của dân tộc “hình như tự đời Lí đời è đời Lê, quãng sông này cũng im tờ đến nạm mà thôi”.Bờ sông rất đẹp hoang sơ “như một bờ chi phí sử”, tự nhiên, mộc mạc “như một nỗi niềm cổ tích tuổi xưa” của bờ sông. Hình hình ảnh so sánh độc đáo, đầy ấn tượng, đậm màu Nguyễn Tuân. Bờ sông mơn mởn xanh, căng tràn sức sống mới với “những nương ngô nhú lên mọi lá ngô non đầu mùa, phần nhiều cỏ gianh đồi núi vẫn ra hầu như nõn búp”.Bờ sông gợi lên trong tác giả những suy bốn về sau này của chiếc sông “thèm được giật mình vì chưng một tiếng còi xúp – lê của một chuyến xe lửa thứ nhất đường sắt Phú lâu – yên ổn Bái – Lai Châu”. Với kỹ năng và kiến thức trong nghành nghề giao thông vận tải, Nguyễn Tuân mong ước có tuyến đường sắt lên Lai Châu để đánh thức tiềm năng tài chính của vị trí đây, đem về sự cải cách và phát triển và diện mạo bắt đầu cho vùng đất Tây Bắc.

*

+ mặt nước sông Đà: được điểm tô vị vẻ đẹp lấp lánh của bầy cá quý, bên cạnh đó gợi lên trong thâm tâm người gọi như cảm hứng đầy thi vị.

Mặt nước phủ lóa sắc đẹp trắng bởi vì vũ điệu tưng bừng của “đàn cá dầm xanh quẫy vọt lên khía cạnh sông bụng white như bạc tình rơi thoi”. Câu văn gợi lên sự lặng bình, phong lưu của mẫu sông.Với kiến thức nhiều chủng loại trong văn chương, Nguyễn Tuân đến ta thấy vẻ đẹp trữ tình của loại sông nối liền với thương hiệu tuổi, tài năng thi sĩ Tản Đà: “Sông Đà bọt nước lênh bênh – bao nhiêu cảnh từng ấy tình”. Chiếc chảy của nhỏ sông tại phần này yên ả “lững lờ như lưu giữ thương phần nhiều hòn đá thác xa xôi”. Dòng nước sông Đà đã đem đến nhiều xúc cảm cho thi thánh thiện bao đời nay.Ở đoạn này, con sông là dòng chảy nhân từ hòa, chan chứa tình yêu chứ không có gì “làm mình có tác dụng mẩy cùng với con người Tây Bắc” như ngơi nghỉ thượng nguồn.

=> Câu văn mềm mại, nhiều cảm xúc; hình ảnh so sánh sáng chế gợi lên không khí trữ tình. Sông Đà là 1 tuyệt tác của thiên nhiên Tây Bắc, gợi lên trong trái tim người nhiều cảm xúc.

Xem thêm: Sóng Gợn Tràng Giang Buồn Điệp Điệp Điệp, Bài Thơ: Tràng Giang (Huy Cận

Hợp:

Qua ngòi bút tài hoa, thông thái của Nguyễn Tuân, sông Đà tồn tại như một nhân vật mang hai tính bí quyết trái ngược: hung bạo, dữ dội dị kì nhưng lại trữ tình, mộng mơ biết bao. Kiến thức và kỹ năng uyên bác

III. KẾT LUẬN

Miêu tả sông Đà, Nguyễn Tuân đã chứng tỏ sự uyên bác, lịch lãm. Nhà văn đã từ nhiều góc độ, áp dụng tri thức của tương đối nhiều ngành khoa học, bộ môn nghệ thuật không giống nhau để diễn đạt chi tiết, sinh động dòng sông danh tiếng của vùng tây-bắc Tổ quốc này. Qua bài bác bút kí, ta thấy niềm tự hào, yêu dấu của tác giả đối với dòng sông vùng tây bắc và tình yêu mạnh mẽ của ông đối với cảnh sắc tươi vui của khu đất nước.